Cú phát bóng đầu tiên bắt đầu trận đấu và cũng bắt đầu một tình huống dở khóc dở cười cho tôi và Joe. Nhưng tôi để ý nghe thấy dường như lời phủ nhận này chả quyết liệt chi cả. Cũng như vậy, bạn hoàn toàn có thể tiếp nhận được những kiến thức quý báu từ những năm tháng ở cạnh người lớn trong gia đình.
- À, theo anh thì lối diễn của John Huston và John Smith khác nhau như thế nào? Tôi cũng khóc và ở đầu dây bên kia người phụ nữ dường như cũng khóc. Ồ, đúng rồi, quả bóng!
Trong chương trình mỗi tối của tôi trên đài CNN, bạn cũng thấy rằng tôi rất thích được lắng nghe các vị khách mời. Hai ngàn con người trong khán phòng đã phải chịu đựng một bài nói dở và nhàm chán. Nhưng đừng bao giờ lúc nào cũng chỉ nói về mình.
Đôi khi chỉ cần nhìn vào bức tranh minh họa là ta đã hiểu ngay những vấn đề phức tạp, rắc rối. Quả thật anh ta trình bày rất lưu loát về tàu thuyền, bến cảng, cước phí vận tải biển… về tất cả những thứ mà tôi chưa hề biết và cũng chưa hề quan tâm đến. Con trai tôi là lính hải quân đã hy sinh ngoài chiến trận khi mới 19 tuổi.
Riêng đối với tôi thì thế là ổn, chỉ cần nói được đôi ba câu ngớ ngẩn đó thôi cũng giúp tôi bình tĩnh và tự tin trở lại. Trong bất kỳ cuộc phỏng vấn hay cuộc trò chuyện nào (Phỏng vấn xin việc, phỏng vấn với giới báo chí, hay trò chuyện trên truyền hình…), hãy luôn giữ thế chủ động. Tôi đến bắt tay anh ta và, ôi trời, bàn tay ấy ướt sũng mồ hôi.
Thứ nhất, là tầm quan trọng của sự chuẩn bị. Hãy nhỏ nhẹ trình bày lời giải thích, và đừng quên dùng hai chữ giúp tôi: Bạn có thể hiểu nhiều hơn về ứng viên, điều này rất cần thiết.
Phải kiên quyết và dứt khoát. Tôi đã chọn đúng đề tài để nói. - Anh có quen cô dâu không? Tôi là bạn thân của cô ấy.
Tôi chưa bao giờ phỏng vấn John Wayne, nhưng Mitchum thì tôi được nói chuyện rồi. - Cậu có thể qua chào người thân của tôi một tiếng được không hả Sinatra? Tớ không có thời gian để viết một lá thư ngắn.
Sinatra đã đưa ra một cái nhìn mới về một nội dung cũ. Chính nhờ điều này ông đã gây một ấn tượng mạnh. Anh có tật nói lắp (khuyết điểm này không diễn ra khi anh hát, nó chỉ xuất hiện khi anh nói).
Nhưng ngay sau đó, họ lại nghe vài lời tự giới thiệu của tôi. Tôi vẫn còn nhớ lúc đó tôi đã nhủ thầm rằng có lẽ tôi đã nhầm, rằng tôi chỉ là một kẻ ba hoa chích chòe ngoài phố chứ đâu có giỏi giang gì. Chà, việc mô tả phong cách của mình thì khó hơn nhiều so với mô tả phong cách người khác.