Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia.
Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm.
Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.
Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ.
Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí.
Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ. Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau.
Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì. Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu.
Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt.
Khi mà tôi lạc loài. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Và có một cái đầu luẩn quẩn.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về.