Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông.
Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Cô không dám nhìn vào ai.
Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại
Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. Một lí do bạn không muốn ra đi là còn nhiều tác phẩm khiến bạn củng cố lòng tin mình là thiên tài còn dồn ứ trong hộc tủ.
Có bon chen bẩn, ác. Rồi hắn biến đi đâu đó. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.
Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này.
Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.
Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Được nói chuyện, được trao đổi. Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa.
Đã đi một số cây số. Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm.
Cũng có thể gọi là sáng hôm sau. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới.