Rồi ông vừa nhủ: "Tôi yêu khán giả của tôi. Thì cô ta ăn tiền của tôi, phải khen tôi là sự dĩ nhiên. Đàn ông bao giờ cũng muốn lánh mặt một người đàn bà gắt gỏng.
Nhưng vấn đề không phải ở đó. Trong khi củi cháy lách tách trong lò sưởi, người ta mời tôi đánh bài bridge. ở bên đó, ông bà có săn thú rừng không?.
Và sau vô số kinh nghiệm, tôi nhận rằng cách hay nhất để thắng một cuộc tranh biện là tránh hẳn nó đi. Rồi mỗi cử tri đó đều ngạc nhiên nhận được của ông một bức thư đề: "Bạn Bill thân mến". Họ nghĩ tới họ, sáng, chiều, và tối.
Một buổi tối, tôi được tiếp Maurice Chevalier, danh ca của thế giới. Một lần tôi chạy lại bảo một người lính rằng có đám cháy, nhưng người đó uể oải trả lời rằng đám cháy không phải ở trong khu của y. Như tôi đã nói, lúc mới cưới, cuộc tình duyên đó thiệt đẹp đẽ, vậy mà 48 năm sau, ông Tolstoi đến nỗi hễ trông thấy mặt bà là chịu không nổi.
Một ông tòa ở tòa án Chicago đã xử bốn vạn vụ ly dị và hòa giải được 2000 vụ, tuyên bố: "Nguyên nhân những vụ ly dị phần nhiều là những chuyện lặt vặt. Cho không tôi, tôi cũng không nhận. Sự giao thiệp đó nung đúc cho cậu một đức tự tin quý báu, một hoài bão và một hy vọng cao xa, xoay chuyển hẳn cả cuộc đời cậu.
Nhờ khéo kích thích những người đó, tả lại những thành công của họ - một vấn đề mà bất cứ danh nhân hay thường nhân ai cũng ưa nói tới mà không chán - cho nên cậu bé xuất thân hèn hạ đó không bao lâu được giao thiệp với một số lớn danh nhân nước Mỹ và được nhiều vị tiếp đãi như khách quý. Và mọi sự được vừa ý thiệt. Bạn sẽ thấy như Lincoln và Roosevelt rằng muốn thành công trong bất cứ nghề nào - trừ nghề coi ngục - cần phải hiểu quan điểm của người khác".
Người bán hàng làm bộ coi đứa bé như một người quan trọng, hỏi: "Cậu muốn mua chi?". Người kia ngạc nhiên: "Không, tôi không hay đấy". Ví thử Rockefeller đã lựa một chiến thuật khác, đã công kích các thợ mỏ, quát vào tai họ tất cả những lời thật làm cho họ mất lòng, dùng một giọng khó chịu như bảo họ khờ, thử hỏi họ có chịu nhận lỗi của họ không, dù lý luận của ông cực kỳ xác đáng? Và lúc đó sẽ ra sao? Lòng giận, thù và phản đối tất sẽ tăng lên!
ở bên đó, ông bà có săn thú rừng không?. Tôi chỉ mê mẩn nghe thôi. Ông ấy muốn nói mà tôi không để ông nói.
Là vì tôi muốn xui ông ấy mua những bức vẽ, mà tôi cho rằng hợp ý ông. Cả một toà nhà đầy vàng cũng không quyến rũ được chồng tôi. Từ trước, chưa có nhà chế tạo nào hỏi ý kiến tôi hết.
Bà ấy: "Tôi quê quán ở Concord. Nhưng ông đã phí công công kích và đã hoàn toàn thất bại. Thuở thiếu thời, tôi ham mê tranh biện với anh tôi, với các bạn tôi.