Cơ hội về cái gì, bạn hỏi? Đó là cơ hội để những nhân vật tầm thường sẽ kéo tóc che mặt và dàn thành hàng để lén lút nghe trộm những lời khuyên miễn phí. Khi đó là một bữa tiệc quan trọng để tạo được ấn tượng cao nhất với khách, hãy thực hiện thêm một vài bước đơn giản như giả vờ ký vào mặt sau của hóa đơn, điền trước tiền bồi dưỡng nhân viên phục vụ, và giả bộ như chưa biết gì với chủ nhà hàng đang xun xoe khúm núm. Anh sẽ để lại số điện thoại đó ở cuối tin nhắn.
Việc đó thường xảy ra khi một trong hai người đang ôm nhau cảm thấy cái ôm quá lâu, báo hiệu, Được rồi, đã hết thời gian. Những mẹo nhỏ này là sự khởi đầu lớn để bạn tập luyện phán đoán cảm xúc của mình. Vài phút sau, Người hỏi xong lại quên hỏi lại, Từ nhà bạn đến cơ quan bao lâu?
Điều ấy cũng á dụng tương tự nếu bạn muốn một người nào đó chấp nhận lời mời công việc hoặc sự kiện xã hội. Bạn nhìn vào hai người đàn ông này một cách kỳ quặc. Có phải bà ta đang đeo mi giả? Eo ôi.
Tôi rất mừng là chuyến đi của bạn tốt đẹp và rất mong gặp lại bạn khi bạn trở về. Cô ấy thích vẻ không tự nhiên của bạn vì cô ấy là người có kinh nghiệm. Bạn trả lời, Không nhiều lắm, khoảng hai mươi phút.
Bất kể khi nào bắt tay ai, đừng ấn giống như bạn đang bắt mạch cho anh ta! Nhưng để tạo được mối quan hệ ngay lập tức với một người quen mới, hãy đặt nhẹ ngón trỏ lên tĩnh mạch chỗ cổ tay áo của anh ta, vì vậy anh ta sẽ cảm nhận được được hơi ấm của cơ thể bạn dang truyền vào cơ thể của anh ta. Tôi luôn cảm thấy điên rồ khi tôi cần phải thể hiện sự tự tin của mình ngay lập tức. Điều đó thật là tế nhị.
Anh ấy chắc đã nhận thấy sự ngờ vực của tôi. Hãy tạo cho bạn một ân huệ trong cuộc sống riêng và trong công việc. Trên thực tế, cô ấy đã muốn nói là cô ấy rất vui mừng được nghe câu hỏi đó.
Hãy cho là cuộc họp này là về đặt hàng. Tất nhiên, tôi không tập trung vào việc hẹn hò ở đây. Chúng ta hãy bắt đầu với một câu chuyện ngắn buồn tẻ, chỉ có những cái tên thay đổi.
Tôi có một cuộc sống nền nếp. Ngày nay, những lời khen ngợi công khai được đưa ra quá cụ thể và quá mức. 45 tối ngày 16 tháng 1 năm 1920.
Chẳng hạn, bạn có muốn nói về một bộ phim mà bạn đã xem không? Hoặc về những bài học cưỡi ngựa mới của bạn? Có lẽ bạn muốn nói với họ là bạn đang nâng cấp ngôi nhà của bạn. Tuy nhiên, chúng ta lại cảm thấy buồn chán bởi vì chúng ta không còn kính trọng thần tượng này nữa. Tôi nhìn vào tấm danh thiếp, cảm ơn ông, và cất vào ví.
Vô tình, họ đã làm bạn thất vọng. Sau đó, tiếp tục giải thích một cách đầy tự tin về nguyên nhân của sự hiểu lầm, lộn xộn, nhầm lẫn, hoặc bất kỳ điều gì. Lùi về phía bạn, ông hỏi, Đây có phải là một điểm cho thấy sự khác biệt không?