Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp. Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.
Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.
Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình.
Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Rồi lại đây ngủ bên em. Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng.
Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Hạn chế ra ngoài nữa.
Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Rất rối rắm và hoang mang. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.
Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được.
Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ.
Ôi, thói quen của con người. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi.
Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Chả phải bổn phận gì. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm.