Là dạng suy nghĩ có hại cho chính mình và cho những người khác. Những lời khẳng định của bạn sẽ hiệu quả nếu bạn thường đọc to chúng trong ngày. Hãy tưởng tượng chúng ta đang gieo một hạt giống suy nghĩ trong sáng và tích cực.
Nếu chúng ta muốn một điều gì đó luôn tồn tại trong bản thân mình thì không ai và không điều gì có thể tước đoạt được sức mạnh nội tâm đó. Sức mạnh của sự cam kết là ở chỗ nó chuyển tải đến chúng ta nguồn lực luôn sẵn có cho mục đích nhận ra được mục tiêu phấn đấu của chúng ta. Chiếc bao ngày càng nặng hơn trên vai bạn.
Biết tôn trọng người khác, tôn trọng quy luật tự nhiên, chúng ta sẽ duy trì được sự hòa hợp. Chúng ta nên rộng lượng, thông qua sự khoan dung và khiêm tốn, nhưng đừng bao giờ dễ dãi với những nguyên tắc của ta để đến mức phải hối hận. Tôi nghĩ về dạ dày tôi.
Với mỗi hơi thở, tôi cảm thấy mình bình an và thư thái hơn. Tôi xua tan bất cứ căng thẳng nào trên đôi chân tôi. Chế giễu hay nhạo báng những gì người khác tin tưởng thì chỉ có tính phá hủy chứ không bao giờ có ích cả.
Rễ cây ăn sâu vào lòng đất, lan tỏa hệt như những cành cây vươn lên trời cao. Suy nghĩ về quá khứ hay những điều vượt ngoài tầm kiểm soát của bản thân như: "Tại sao lại thế?", "Giá như". Khi nhìn sự việc một cách thông suốt, chúng ta sẽ không làm lãng phí năng lượng tinh thần của mình.
Làm phong phú đời sống tinh thần còn có nghĩa là học cách giữ quân bình. Nghĩ quá nhiều cũng giống như ăn quá nhiều. Ai cũng áp dụng được, ở mọi độ tuổi.
Chúng ta phải có nguyên tắc nhưng không giáo điều. Nếu đồng nhất bản thân với "vai diễn" và để cho hạnh phúc của chúng ta phụ thuộc vào nó thì khi chuyển sang "vở kịch" khác, chúng ta sẽ cảm thấy căng thẳng và sợ hãi. Hành động cao cả nhất của lòng bao dung là nhìn vượt khỏi những nhược điểm và lỗi lầm của người khác, giúp họ nhận ra giá trị vốn có của mình.
Lòng tự trọng xuất phát từ ý thức rằng chúng ta chỉ là một phần của tổng thể. Cũng có thể dán những câu nói tích cực ở những nơi mà bạn dễ dàng nhìn thấy mỗi ngày. Và việc này diễn ra trước khi chúng ta bắt đầu cuốn sách này.
Chúng ta đừng bao giờ từ bỏ hy vọng hay nghĩ rằng những thói quen của quá khứ đeo bám quá chặt. Chúng ta phải là "người kiểm định chất lượng" cho chính tâm trí chúng ta. Nhưng ta phải học tha thứ cho mình lẫn tha thứ cho người khác, nếu không quá trình giải thoát khỏi gánh nặng này sẽ không thể bắt đầu hay có tiến triển.
Không hành động có thể đồng nghĩa với sự thờ ơ, hờ hững. Điều đó có nghĩa là suy nghĩ có quan hệ mật thiết với lời nói. Sao lại không thử và cố gắng hết sức mình?".