Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ.
Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.
Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này.
Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Cũng có thể họ không tìm thấy.
Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp. Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi.
Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn.
Có bon chen bẩn, ác. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
Bỗng chị bị tuột mất dép. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.
Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình. Cớ gì mà không dám nói. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.
Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ.