Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi.
Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Trước thì tháng gặp một hai lần. Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán.
Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt. Mà còn thua trắng về tài năng. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.
Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà. May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp. Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ.
Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống.
Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy.
Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.
Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi.
Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run. Đừng làm mọi người buồn lo.
Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.