Chatxes

Anh nhân viên quảng cáo và em người yêu ở nhà một mình đang thẩm du

  • #1
  • #2
  • #3
  • Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Mà việc này xảy ra như cơm bữa.

    Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho.

    Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Tôi cười khùng khục trong họng.

    Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà.

    Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn. Đằng này… Cái giấc mơ ấy là của mình.

    Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Rồi, tôi phải tập chứ.

    Tôi muốn thử những cách khác. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Thế giới trong óc thật hỗn tạp.

    Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở.

    Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.

    Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề. Tiếng máy của mình đã tắt.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap