Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Hoặc có nhưng không nhiều.
Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua.
Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. Nhưng họ không cũ lắm. Cháu vẫn nằm trong chăn.
Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở. Tự giác làm một số việc. Hôm đó trời mưa to vừa tạnh.
Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác.
Khóc cho vài năm tích tụ. Và bạn liên tưởng tới Zidane. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi.
Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.
Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không.
Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Chưa có gì để không thích.