Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Bố mẹ con cũng buồn. Tự do hay không là ở mình.
Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Định kiến tàn sát sự phong phú. Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng.
Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng. Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con.
Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn. Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn.
Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Mà sống khoa học một chút. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc.
Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này.
Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết.
Ôi, cuộc đời của bác tôi. Con mèo nằm trên nóc tivi. Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây.
Yêu say đắm là chơi. Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà.
Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng.