Chatxes

Bắn tinh đầy các lỗ của em miyu morita vú vự

  • #1
  • #2
  • #3
  • Không có một người nào lại gõ cửa cho tôi hay rằng hiện trong nước Mỹ, cứ mười người có một người bị chứng thần kinh suy nhược mà đại đa số những kẻ đó đều do ưu tư và cảm xúc bất an mà sinh bệnh. Suốt mấy giờ liền, tôi cứ nghĩ đến con người tàn tật mà vẻ tự mãn đã lộ ra mặt như vậy. Sau cùng đành phải đóng cửa hiệu.

    Tôi thấy không còn lý do gì sống nữa. Bạn sẽ tự than: "Trời hỡi trời!" Nếu tôi hết được bệnh này thì tôi sẽ sung sướng tuyệt trần, thề không giờ còn lo buồn gì nữa". Còn mẹ ông phải đi làm mười giờ một ngày tại một xưởng máy chế dù.

    Tôi xin kể một chuyện lạ lùng vào bật nhất trong lịch sử Hoa Kỳ để bạn thấy rằng năng lực mầu nhiệm của tư tưởng. Một sàn gỗ cứng còn làm khoan khoải hơn là đệm lò so. Ông cũng dịch những tác phẩm của Dante và tất cả những công việc đó làm ông bận rộn luôn luôn, quên hẳn chính thân để mà lấy lại được sự tĩnh trong tâm hồn.

    Nhưng họ không thèm dùng phương thuốc đó. Tôi xin nhắc bạn: Câu đó khuyên đừng "lo" tới ngày mai chứ không phải là đừng "nghĩ". Có nỗi gì lo lắng thì người cầu Chúa.

    Ấy vậy mà sau này tôi đã kiếm được một phưng pháp kết qủa đúng như thế. Đức Chúa Giê Su chữa khỏi mười người hủi trong một ngày mà chỉ có một người cám ơn Ngài thôi, thì tại sao ta mong được người khác nhớ ơn ta nhiều hơn Đức Chúa? Xin chân thành cám ơn bác Vvn và xin gởi phiên bản mới đến các bạn khoái.

    Bây giờ tôi biết rằng ta chỉ sống được nội ngày hôm nay thôi, không sống được thời dĩ vãng và tương lai và "Đối vơí một đạt nhân thì một ngày mới là một đời sống mới". Tôi vẫn ngủ kỹ như thường. Rồi có cái gì cứu ông? Một hôm gần tuyệt vọng ông với lấy cuốn nhật ký, rán chép nhân sinh quan của ông: "Loài người không phải cô độc trong vũ trụ".

    Bây giờ, nghĩ lại, tôi không biết có nên hãnh diện về xử sự này không, 50 phần trăm số độc giả tờ báo này, chắc cũng chẳng để ý đọc bài đó. Tôi lẳng lặng ngồi xuống ghế mà không ai hay. Tôi không bao giờ quên được một ý kiến đã đọc trong tờ báo Đời bạn.

    Song thiệt ra khách khứa nào có ai để ý tới khăn ăn ấy đâu!". Nếu bạn muốn diệt ưu tư và bắt đầu một đời sống mới thì xin bạn đọc kỹ lại chương đó đã, đừng bỏ một hàng nào. Một cựu thương binh kể với tôi khi anh và bạn bè bị đưa xuống chiếc tàu chờ dầu xăng Octane (một thứ xăng rất dễ bén lửa) ai nấy đều hoảng hồn.

    Ấy vậy mà sau này tôi đã kiếm được một phưng pháp kết qủa đúng như thế. Rồi ông đưa những sự kiện ra. Tôi khuyên các anh tập cách điều khiển bộ máy đó để sống ngày nào riêng biệt ngày ấy: đó là cách chắc chắn nhất để yên ổn trong cuộc viễn hành.

    Một người học trò của tôi là cô Ira Sandner, vì chứng mất ngủ kinh niên mà suýt tự tử. Chính ông Fréderick J. Mới rồi tôi gặp một thương gia ở Texas, đang ngùn ngụt lòng uất hận.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap