- Bởi vì hắn đã lừa mi. Chàng bắt đầu dùng kiếm phạt hết cây cối và đám cỏ dại mọc um tùm, sau đó chàng hì hục đào hết đất cũ - thứ đất chưa bao giờ được thay đổi - vì cuối cùng phủ lên đó loại đất mới màu mỡ mà chàng vừa tìm được. Thời gian trôi qua thật chậm.
Ánh mắt cương nghị của chàng như bừng sáng lên hơn bao giờ hết: Chỉ trong vòng hai tuần, Good Luck đã vượt lên dẫn đầu danh sách những cuốn sách bán chạy nhất ở Tây Ban Nha, Nhật Bản, Brazil, Mỹ. Tác giả Alex Rovira và Fernando Trías de Bes là hai người bạn thân, với tính cách đặc biệt, tư duy sống sáng tạo, tích cực, luôn say mê thích thử thách với những ý tưởng mới.
Nhưng khách hàng có biết gì về các loại tốt hay xấu đâu. Điều quan trọng chính là những việc mà con đã làm để chuẩn bị cho nó. Thời gian chậm chạp trôi qua làm sự nóng lòng của Sid tăng lớn như lửa đốt.
Ông ấy sẽ bảo cho ta biết Cây Bốn Lá thần kỳ mọc ở đâu. Hai chàng hiệp sĩ mỗi người đều đi theo con đường riêng của mình. Đêm nay chàng lại một lần nữa mơ về cảnh tượng cây bốn lá đang nhú mầm vươn mình lên cao.
Nói xong, Bà chúa hồ biến mất trong dòng nước. Nott đã từng nghe nói về Bà chúa hồ. Chắc anh mất trí rồi.
Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu. Cư dân trong khu rừng này rất lười biếng. Nhưng ta chưa hề nhìn thấy rễ của cây bốn lá nào trong khu rừng này cả.
Merlin xúc động ông ôm lấy Sid thật chặt, im lặng. Cuốn sách đã mang đến cho độc giả một cái nhìn thú vị và sâu sắc về thay đổi những điều kiện cần thiết để tạo ra và duy trì sự may mắn trong cuộc đời chúng ta. Chàng dường như quên mất sự hiện diện của mụ phù thủy hắc ám khuya hôm qua.
Nó giúp thắp lên một hy vọng mới trong chàng. Bà nói rằng người ta thường hay để lại việc tới ngày mai mới làm. Chàng chẳng cần phải suy nghĩ lâu cũng biết được chỗ mình cần tìm nước là ở đâu.
Và bạn có thể tìm được sự may mắn từ chính những bất hạnh, không may mắn của mình. Quả là may mắn không bao giờ ở bên tôi. Chỉ có cách làm như vậy ngươi mới biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ không hề mọc ở đây.
Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau. Đang dò dẫm trong bóng đêm, bỗng anh cảm thấy con ngựa đen của mình dẫm chân lên một chỗ đất mềm, ẩm ướt, và trên cao các nhánh cây đã được chặt quang đãng. Một giọng nói ngọt ngào nhưng thâm trầm, mỏng manh nhưng cứng rắn, mời gọi nhưng lạnh lùng.