Thua còn có năm nghìn an ủi. Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè. Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.
Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi.
Được nói chuyện, được trao đổi. Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình.
Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ.
Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài.
Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Tôi đã đến đó và đã trở về. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi.
Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ.
Không gì tự nhiên mất đi. Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.
Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước.
What Ive felt what Ive known never shine through what I know Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận. Tôi đã đến đó và đã trở về.