Kiwi hết lời cảm ơn huấn luyện viên Jones về lời khuyên. Nàng Nấm, Cà Tím và Đậu Phụ một lần nữa lại lên sân khấu. Chiều hôm đó, trong khi Kiwi tản bộ về nhà sau buổi tập, cô nhận được điện thoại của huấn luyện viên Zico: Xin chào, có phải Kiwi đấy không? Tôi có nghe thầy Jones nói rằng em đang nghĩ đến việc theo học ở Rio hay Amazon.
Vậy Người-Biết-Cách-Giải-Quyết-Vấn-Đề sẽ làm gì trong tình huống đó? Hãy xem một ví dụ: Hãy lấy ví dụ rất thực tế trong cuộc sống hàng ngày: Một hôm bạn đến thăm bà ngoại sống ở một thị trấn cách đó 30 dặm. Nghe như thể có ai đó vừa bấm nút tắt âm thanh của một cái ti vi khổng lồ.
Kiwi hỏi huấn luyện viên Jones xem cô nên đến trường nào. Tôi nghĩ chúng ta cần nhấn mạnh vào những kinh nghiệm mà bọn trẻ thu nhận được từ khi trong đầu chúng xuất hiện một ý tưởng, rồi bắt tay vào khởi đầu ý tưởng đó và cuối cùng là rút ra bài học từ cả thành công và thất bại. Hiệu quả của những hành động của bạn được đo bằng công thức sau:
Bằng cách phân loại những chi tiêu mua sắm vào các mục nhỏ, cậu xác định rõ hơn những khoản nào nên cắt giảm và tác động của việc cắt giảm đó sẽ lớn như thế nào. Ngay cả khi bạn nghĩ một phương án nào đó hấp dẫn hơn hẳn, bạn cũng nên tập thói quen tự hỏi: Phương án này không có khuyết điểm nào sao? Còn có ưu điểm nào khác không?. Trong bảng kế hoạch này, bạn cần ghi rõ những vấn đề phải giải quyết, ghi rõ những giả thuyết và cơ sở hiện có, liệt kê những phân tích, hành động và thông tin cần thiết để khẳng định hay bác bỏ những giả thuyết đó.
Cô không biết chắc chuyện gì vừa xảy ra. Đối với cấu trúc nhóm, ngay cả khi một ô hỗ trợ bị bác bỏ, kết luận vẫn giữ nguyên. Sau đó cậu phân loại các dạng toán thành các dạng như hình học, phân số, đại số.
Sao mà ngớ ngẩn thế chứ! Nhưng mọi việc chẳng tiến triển được tới đâu. Để tiếp tục phân nhánh từ lựa chọn (2), có hai khả năng có thể làm tăng lượng hạt tiêu rơi ra khỏi nắp lọ là (1) tăng số lượng lỗ trên một đơn vị diện tích hay (2) tăng lượng hạt tiêu rơi ra khỏi mỗi lỗ.
Phân tích #3: Tại sao có những người không đến xem thường xuyên? Liệu sau này họ có đến xem không? Vấn đề là phải hành động ngay! Các cậu không chán khi cứ biểu diễn những bài đó hết lần này đến lần khác sao?
Cô Thở Dài không kiểm soát được cuộc sống của chính mình. Chắc chắn 100% những người đi xem sẽ tiếp tục xem. Tuy nhiên, mức độ dễ dàng để triển khai phương án hành động này lại rất nhiều vì họ chỉ cần làm mỗi một việc là viết thông tin chi tiết lên bảng.
Kế đến, họ phỏng vấn ba người không đến xem nữa và hỏi tại sao họ không tham gia. Có một chương trình đặc biệt mang tên: Tại sao đội Yankees không thể chiến thắng? và lời phát biểu của một nhà phân tích đã thu hút sự chú ý của Kiwi: Tại sao đội Yankees lại không giành được chiến thắng ngay cả khi họ có rất nhiều cầu thủ ngôi sao? Hãy đặt bạn vào hoàn cảnh của một cầu thủ chưa từng là tân binh vì ông chủ đội bóng (người chẳng biết chút gì về bóng chày) luôn quyết định mua lại những cầu thủ đã nổi tiếng trước đó từ các đội khác. Hãy chú ý đến sự khác nhau giữa triệu chứng (nhức đầu), nguyên nhân gốc rễ (sốt) và đơn thuốc (thuốc cảm).
Bước 3: Đưa ra giả thuyết về cách rút ngắn khoảng cách ấy để đạt đến mục tiêu Ngay lập tức, thầy hiệu trưởng cho phép nàng được mượn sân thể dục. Vậy là, như bạn thấy trên sơ đồ cây logic, một số người có thể không biết đến sự tồn tại của buổi diễn (A), số khác có biết đến nhưng không muốn đến xem hay vì một lý do gì đó không thể đến xem (B) và những người khác có thể đến xem một lần nhưng lại không tiếp tục đi xem những buổi diễn sau này (C).