Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.
Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút.
Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn.
Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau. Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác.
Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.
Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn. Tôi cũng có dự định ấy. Ông cụ rất phấn chấn.
Dù mẹ không bay, không bay đâu. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này. Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng.
Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra.
Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Cũng có thể họ không tìm thấy. Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.
Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ. Nhưng như thế chưa đủ. Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn.