Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu! Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông.
Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Người ta, người ta lấy đấy chứ.
Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung.
Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt.
Trong công viên thì toàn ma cô. Nhưng mệt mỏi thì sao. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.
Mấy ý tứ chợt ngân nga: Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng.
Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có. Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù.
Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Người ta, người ta lấy đấy chứ.
Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Hồn nhiên đến đáng thương.
Nếu tôi có điều gì xấu thì các chú tử hình tôi cũng được, tôi cam lòng lắm. Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay. Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.