Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Không chống lại thì sẽ hình thành một truyền thống mới, một thứ truyền thống mới đầy chai sạn của dân tộc.
Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ.
Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.
Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Không gì tự nhiên mất đi.
Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này. Không trình bầy nữa.
Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu.
Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ.
Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó? Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước.
Ôi, cuộc đời của bác tôi. Giấc mơ cũ rồi mà. Chỉ còn dòng máu là hoang dã.