Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên. Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời. Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi.
Đặc biệt là trong những người tài. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.
Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ.
Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả.
Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Bạn còn phải sống dài dài. Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không.
Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người.
Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.
Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành. Suy ra bạn sai và bảo thủ. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở.
Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.