Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác. Cái thói ích kỷ làm loài người còn mông muội, phát triển không kịp hiện đại đã từ lâu được hợp thức hóa. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu.
Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.
Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng.
Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả.
Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.
Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Đến lượt máy treo ngược người. Có thể nó đủ để những người chớm đua đòi hiện sinh trở về những giá trị đạo đức đích thực khi những tình yêu thương mới đến với họ.
Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Và tha thứ cho những cái không hay của nàng. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố.
Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại.
Thất vọng, tụt giá rồi. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết.