Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn.
Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.
Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Con nói chuyện với bác này.
Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ.
Chậc, kể ra dài phết. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Càng kéo nó càng lùi lại.
Bác đã ra tay thì bật dậy nào. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều.
Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.
Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta. Mắt và đầu đau đã thành nhàm.
Bịt tai lại, im lặng, là xong. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển.