Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng.
Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên. Tôi làm độc giả cho tôi. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.
Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương.
Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Chưa có gì để không thích. Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái.
Âm thanh lắng hẳn đi. Hiện sinh tách xã hội thành những cá nhân đơn lẻ, rời rạc và luôn phải chống chọi toàn bộ phần còn lại. Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh.
Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.
Mọi người bảo bạn hiền lành. Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ. Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ.
Rồi hắn biến đi đâu đó. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu.
Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Mọi người ai cũng lo cho tôi. Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình.
Chưa có gì để không thích. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi.