Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.
Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Và cứ nửa giờ thì boong một phát.
Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng…
Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng. Ông Diểu tức giận giương súng. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.
Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất.
Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa.
Cái cuối có phần họ nói đúng. Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Ngôn từ không có gì mới.
Theo một cách của riêng em. Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Này, lấy cho chú bao thuốc. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà.
Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn: Hình như chưa bao giờ bạn nói mê. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ.