Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế. Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường.
Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt.
Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử.
Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra.
Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán. Bon chen với người khác và bon chen với chính mình. Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn.
Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa. Trong lúc tập, gặp một người quen nữa.
Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.
Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Giữa hiện thực và huyền ảo. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt.
Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn. Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp.
Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Để đỡ tình cờ lặp lại.