Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất.
Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Mắt và đầu đau đã thành nhàm. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn.
Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó). Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời. Đơn giản là để sống.
18 tuổi là được tự do. Tốt hơn là nên nhập vai. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.
Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ.
Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người.
Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường. Xã hội loài người thì phải như thế. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy.
Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi.
Tôi chả thấy thú vị gì cả. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.
Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống.