Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.
Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình.
Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Vậy mà tôi đang viết.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn.
Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Mới dám nửa đùa nửa thật như thế.
Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Tán chuyện, ăn uống, đánh bài, trông xe. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.
Mọi người còn lo cho bác nữa. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm.
Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Ta không thích nổi cáu.
Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Bình thản và mệt mỏi. Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc.
Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân. Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.