Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Dù mẹ không bay, không bay đâu. Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh.
Thoát khỏi trước khi họ chết. Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.
Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi.
Chúng lã chã nhảy dù xuống sách. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn.
Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi.
Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Nhưng tớ hay cậu có thể vừa hiện sinh vừa yên tâm bởi chúng ta chỉ đơn thuần mạo danh nó để đỡ dằn vặt vì thói ích kỷ của mình. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.
Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.
Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật. Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.
Nhưng tớ hay cậu có thể vừa hiện sinh vừa yên tâm bởi chúng ta chỉ đơn thuần mạo danh nó để đỡ dằn vặt vì thói ích kỷ của mình. Cần quái gì sự thật và lí do. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường.
Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội. Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.