Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió.
Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức.
Nhưng nhà văn không thấy thanh thản. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Cho từng tờ vào lửa.
Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Không chung chung như những nhà mị dân.
Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.
Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn.
Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.
Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.
Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Lại đánh một canh bạc nữa.
Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Lần sau không thế nữa nhé.