Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Có lí do cũng không khóc. Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.
Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở. Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ.
Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này.
Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa. Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó.
Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược.
Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.
Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn.
Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình.
Dùng cứt thì không hay lắm. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.