Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài. Và bạn có quyền viết cái bạn viết.
Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau.
Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt.
Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.
Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.
Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm.
Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.
Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù.
Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Như một khẩu hiệu của tâm thức.
Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận.