Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta.
Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi.
Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí.
Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Anh dạy em, biết, quay ngay. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt.
Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp. Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất.
Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa.
Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.
Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu.
Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.
Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.