Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ.
Và những cái xác cháy khét lẹt. Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.
Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Đã đi một số cây số.
Về danh tiếng và giá trị. Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không.
Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Để thoát khỏi nỗi chán chường. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân.
Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).
Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm.
Tự dưng mẹ lại ra giá. Thi thoảng viết nhưng không tiện. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.
Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn.
Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu.