Mà từ nào cũng chỉ có một âm tiết: Có. Người đầu tiên tôi muốn nói đến là ca sĩ Frank Sinatra. Tôi vẫn đang choáng váng trước sự ra đi của Bob.
Có thể mọi người thấy vậy sẽ đánh giá: Larry King khép nép quá!, nhưng không sao, tôi sẽ bắt chuyện với một ai đó mà. Nó là một hình thức giao tiếp đàm thoại hết sức tự nhiên. Và đây là một kỹ năng mà tôi không hề đánh giá thấp.
Giọng nói của tôi khó nghe thì tôi cười bằng ánh mắt, cười bằng cử chỉ. Thầy hiệu trưởng Irvin Cohen giận đến mức mặt mày đỏ tía cả lên: Tôi chính thức tuyên bố: cả ba cậu đều bị đuổi học. Phong cách này hẳn là đối lập với Edward và Percy nhưng vẫn giúp Williams gặt hái thành công như hai đồng nghiệp.
Không phủ nhận thực tế. Frank bảo: Chàng trai trong bài đang giận đấy. Người ta bảo rằng tôi có tài ăn nói.
Các cậu sẽ không được tốt nghiệp trong năm nay. Năm ngoái không có một tội phạm nào ở Butte. Sử dụng những từ ngữ quá ngắn, quá khó hiểu, những thuật ngữ chuyên ngành ít phổ biến cũng có…tác hại hai chiều.
Lời lẽ của vị vua trong phim thì thật buồn cười, nhưng không hẳn là vô lý. Thế là chúng tôi đã có được một vài phút giây thư thả trong không khí u buồn căng thẳng. Giả sử một vị thần ban cho bạn phép tàng hình thì bạn sẽ làm gì? Đề tài này được đưa ra bàn luận trong một lần tôi có dịp đến tham dự buổi họp mặt của nhóm Mensa.
Sonya Friedman, ông chủ chương trình Sonya Live của CNN phát vào mỗi kỳ nghỉ cuối tuần là một ví dụ điển hình. Tôi luôn chú ý đến những người rụt rè, ít nói, quan sát từng phản ứng nhỏ của họ đối với đề tài đang được bình luận sôi nổi. Ông có thể bày tỏ cảm xúc và lập trường của mình mạnh mẽ hơn bất cứ ai trong thời bấy giờ.
Hãy nghĩ rằng họ cũng như bạn, và có điểm tương đồng với bạn, nên việc kiếm một đề tài để nói thì không khó chút nào! Nghe có vẻ đơn giản, nhưng có rất nhiều người sai lầm khi nói về những đề tài mà họ không hoàn toàn thấu đáo. John Lowenstein từng là một vận động viên bóng chày tài năng và nổi tiếng.
Bởi họ đều có một điểm chung là sự nhiệt tình, hào hứng hết mình trong công việc lẫn khi trò chuyện. Một tối nọ anh gọi điện cho tôi với giọng hớt ha hớt hải: Larry, tôi gặp rắc rối to rồi. Suốt tuần đó tôi đâu có ngủ được.
Một giọng nói rè rè ở đầu dây bên kia thốt lên, chậm rãi từng từ một: King hả? Boom-Boom Giorno đây. Họ là những con người đặc biệt và có ý tưởng cũng rất đặc biệt. Họ đến để bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn đối với sự ra đi của một người đáng mến.