Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Không hẳn là sợ mất cho bạn.
Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Cá với bác gái xem đội nào thắng.
Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh. Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.
Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.
Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà.
Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.
Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát.
Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai.