Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Mặc quần đùi ra đường lạnh. Tôi đốt vì nó vô nghĩa.
Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.
Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.
Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Nói chung là vẫn có thể tung cánh.
Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo.
Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết.
Nhiễm thói ấy mất rồi. Cảm thấy khỏe hơn một chút. Cô gái bảo: Không.
Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên.
18 tuổi là được tự do. Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Mọi người vẫn thấy bình thường.
Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.