Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý.
Mấy ý tứ chợt ngân nga: Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời. Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp.
Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội. Bỗng chị bị tuột mất dép.
Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại.
Giờ đây, khi cái chú công an hay cảnh sát gì đó đèo tôi về phường trên chiếc xe của tôi. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.
Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.
Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp.
Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Dù không bao giờ có tận cùng.
Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian. Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi.
Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo. Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Nó vẫn đang phải chứng minh.