Họ xếp thành hàng chỉnh tề, mỗi hàng ngang năm người và nối nhau thành một hàng dài trên đường dưới cái nắng chói chang. Vậy phải chăng đó là nguyên nhân khiến cho các bạn không có được những gì mà tôi đang có, cho dù điểm xuất phát của chúng ta đều giống nhau? Mặc dù vậy, mỗi năm của cải của ông vẫn không ngừng gia tăng khiến Arkad ngày càng giàu có hơn.
Người đó dự trù sau khi mua xong sẽ cho dựng ba guồng nước để đưa nước vào mảnh đất ấy, biến nó thành đất có thể trồng trọt được. - Sao cậu lại nói như vậy, Tarkad! – Dabasir cao giọng. Sau này, khi công việc làm ăn phát đạt, anh ấy sẽ trả tiền cho tôi.
- Chắc cậu không biết, hiện giờ chính tôi cũng là một nô lệ. – Mathon vừa nói, vừa cầm lên một đoạn dây thừng đã thắt thành gút. Thế là một phần tư của số tiền kiếm được trong một ngày đi bán bánh sẽ là của ông.
- Một túi vàng và một mảnh gốm trên đó khắc những lời khôn ngoan, các anh sẽ chọn cái nào? Xin cám ơn cả hai người, chúng ta hãy tới Damacus, tôi rất muốn mời cậu hợp tác làm ăn với tôi. Dạy anh ta làm việc đã khó, nhưng làm thế nào để uốn nắn tư tưởng, điều chỉnh những thói quen ăn chơi, tiêu xài phung phí của anh ta lại càng khó hơn.
Vào buổi sáng ngày mai, khi người nô lệ đến buộc cày vào cổ bạn, bạn hãy nằm xuống và rống lên thật thảm thiết. Nếu người nào muốn nắm bắt cơ hội thì phải nhanh chân lên, phải quyết tâm thực hiện đến cùng mới mong tận dụng được ưu điểm của cơ hội đó. Nếu thế, có người nào đưa ra đề xuất khác để chúng ta tiếp tục thảo luận không?
Ông đã thấy vua Nebuchadnezzar ngồi trên cỗ xe ngựa lộng lẫy đến xem hành hình. Còn đối với những trò đỏ đen, cá cược kia, thật ra người chơi bao giờ cũng thua và chủ sòng bài bao giờ cũng thắng. Ước muốn của Araman, dù rất đáng trân trọng, nhưng anh không thể cho anh ấy mượn tiền được.
Do đó, tôi đã tìm cách thoát khỏi kẻ thù kia để vươn lên và đạt được những thành quả như hiện nay. – Mathon nói – Vàng mang lại cho người chủ sở hữu của nó một trách nhiệm và một vị trí mới trong cuộc sống. Sáng mai, tôi sẽ bảo rằng cậu đã ăn cắp hai con lạc đà và chạy trốn trong lúc tôi đi thăm mẹ tôi ốm.
Số còn lại ta sẽ chia đôi. Với giọng trầm ngâm như hồi tưởng lại quá khứ, ông ta kể lại: Ở đây, một số người hoảng sợ, bị kích động nên đã xô đẩy nhau và gây náo loạn.
Lúc đó, người nông dân cố ý trở lại chuồng để lắng nghe. Tôi rất cám ơn cậu về triết lý sống và nghệ thuật bán hàng mà cậu đã từng nói với tôi. Thế là một phần tư của số tiền kiếm được trong một ngày đi bán bánh sẽ là của ông.
Chắc họ nghĩ rằng, mùa màng có thể bội thu mà không cần phải cày cấy tốt! Tôi chỉ mong ước làm sao để nó chứa thật nhiều tiền và trở nên nặng trĩu. - Bà ấy có xin ý kiến của anh về việc sử dụng số tiền vay đó không?