Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì.
Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.
Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi.
Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.
Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.
Nó cùng tham gia giải với bạn. Cần quái gì sự thật và lí do. Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai.
Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua.
Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên. Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều.
Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì.