Lúc đó, tôi trống rỗng. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.
Màu mận đương độ chín. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.
Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Mọi người vẫn thấy bình thường. Đó là một niềm an ủi.
Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được.
Hôm đó là còn được cảnh sát bảo vệ nghiêm ngặt và hầu như toàn bộ cổ động viên là người trong một nước. Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp). Vào đây, trời trở nên dịu hẳn.
Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại. Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông.
Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn. Trượt theo hai bên má.
Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Phải tập trung vào học. Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này.
Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Không chung chung như những nhà mị dân.