Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm. - Cậu có còn nhớ tâm trạng của cậu khi lần đầu đến gặp tớ để than vãn về những nỗi khốn khổ trong việc quản lý không? Theo tớ nghĩ thì khi ấy cậu không đủ kiên nhẫn để nghe hết một mạch những điều này! Nhất là cậu cũng chưa thể ứng dụng tất cả ngay được. - Jones à, vì sao ngay từ đầu cậu không nói hết luôn một thể? Nếu thế thì có phải tớ đã tránh được bao rắc rối và không phải làm phiền đến cậu nhiều lần như thế không?
Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. - Thôi cậu khỏi ngồi, tôi chỉ nói nhanh thôi.
Hồi đó, sau vụ việc với Jennifer mà tớ đã kể, tớ làm việc với Jennifer rất tốt, cho đến khi tớ giao cho cô ấy dự án Simpson. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy.
- Đó cũng có thể là một lựa chọn. James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu - Jack tỏ ra rất thú vị với những điều đang xảy ra.
Để thay đổi không khí, James bật đĩa nhạc yêu thích của mình lên. Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp. Cho đến khi cả Jones và James cùng được thăng chức lên làm quản lý.
Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình. James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa. Mọi chuyện rối lên như tơ vò!
Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng. Cảm xúc của anh lúc này rất khó tả.
Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian. - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu. Anh vừa nghe nhạc vừa xem lại từng công việc đã giao cho các nhân viên trong tuần qua.
Tớ phải cảm ơn cô ấy vì điều đó! - Jones chia sẻ một cách tự nhiên và nhẹ nhàng. - Thôi cậu khỏi ngồi, tôi chỉ nói nhanh thôi. Thật ra, chính tôi mới là người gây ra những việc đó.
Tớ cũng đã xác định cụ thể thời gian hoàn thành công việc cho cậu ấy. Bất chợt anh nhớ lý do đã đưa anh đến đây. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình.