Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi). Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.
Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới.
Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Bàn tay kia cũng không phải của nàng. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí.
Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau.
Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.
Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Sách cũ thì cũng đừng xé chứ. Dù không bao giờ có tận cùng.
Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm.
Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.
Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Một cái gì đó kinh điển.