Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Giọng mẹ bắt đầu ướt.
Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Tôi không có bản lĩnh.
Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ. Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng. 000 đồng, bớt 1000 còn 34.
Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem… Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Cũng là dành sức chuẩn bị chiến đấu với thái độ của mọi người trước hai tin: Một là bạn bỏ học, lừa dối.
Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí). Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Cứ ngỡ mình yêu mình.
Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Ông bảo: Em nói tiếp đi. Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt.
Không lại phản tự nhiên quá. Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có.
Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu.
Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng. Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người.
Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm.