bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này.
Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài.
Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. Bạn là con dơi không phải chim không phải thú mà lại là cả hai? Không chắc, quanh bạn còn nhiều phe hơn thế.
Tôi không có ý định ra đi. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.
Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời. Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.
Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn.
Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.
Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa.
Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân.
Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở. Rung động và cộng hưởng rung động mới là giá trị có ích, có ý nghĩa cao cấp nhất của đời sống.