Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm.
Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay.
Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà. Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con.
Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo.
Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình. Nhưng thấy cũng hay hay. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.
Thậm chí, phải viết, phải sống. Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục. Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay.
Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt.
Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ. Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình.
Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình. Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật.
Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Tôi muốn thi xong được để yên. Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến.