Chúng tôi đã thất bại . Nhiều người trong chúng ta biết đó chính là Aleexander Graham Bell. Chẳng có gì tốt hơn nói về sự kiên trì.
Loai phương tiện vận chuyển này đang rất phổ biến ở Đông Nam Á ,nhưng nó đang dần biến mất mặc dù ở một vài nơi ,nó vẫn còn tồn tại. Nếu bạn hạnh phúc, bạn cảm thấy thích thú và thỏa mãn với công vuệc của mình , bằng mọi giá bạn phải tiếp ục công việc đó. Một mình “ánh nắng” không làm cuộc sống ta hạnh phúc được.
Mĩ là nước có số công ty hợp nhất /sát nhập hàng năm cao nhất và cũng là nơi có số công ty phá sản hàng năm cao nhất vì mọi người quan niệm rằng KHÔNG CÓ GÌ PHẢI XẤU HỔ KHI THỬ LÀM VÀ BỊ THẤT BẠI. Nhờ thất bại đó họ có thể sử dụng thời gian suy nghĩ sáng tạo của mình để chyển thất bại thành lợi thế bằng cách làm lại một sản phẩm tương tự ,đưa ra một sản phẩm mới hoặc một dự án mới có thể không thực hiện được ,nếu họ chẳng may thất bại và khi đó ,nhờ thái độ đúng đắn của mình ,tận dụng được tình thế bất lợi của mình “Chính trong những lúc khó khăn và đau khổ, chúng ta mới học được nhiều điều .
Lớn lên, ông đã chứng kiến nhiều hành động vô cùng hung ác của bọn thực dân pháp đối với đồng bào. Nhiều người có thể thắc mắc tại sao Nhật Bản trở thành cường quốc kinh tế thuộc vào loại mạnh nhất thế giới. (Nếu họ muốn học cao hơn họ phải tự trang trải học phí)
Cô quẳng đôi giày múa ba lê vào trong kho và không bao giờ mang chúng nữa. Chỉ cần đạt được cái mình muốn, ta không quan tâm đến việc mình đã làm hại bao nhiêu mạng sống dọc đường. Những “kẻ thất bại” như thế chính là niềm hy vọng của thế giới.
” Điều này thật chính xác. Các rủi ro ấy đã rèn giũa các kĩ năng chính trị trong ông và ông trở thành thủ tướng chỉ sau 30 năm đấu tranh. Tuy nhiên, vào lúc này đây, tôi muốn chỉ ra rằng luôn có các cấp độ mạo hiểm khác nhau dành cho những người khác nhau.
Nếu không ai cho bạn việc làm, hãy tự tạo việc làm cho mình! Phải chăng chúng ta học đại học cho đến khi ra trường chỉ để tìm việc làm? Nếu đúng như thế thì ai sẽ là người tạo ra việc làm cho những người không tốt nghiệp đại học kém may mắn hơn ta? Như một câu tục ngữ đã nói: “Người ta chỉ buông xuôi chứ không thất bại”. Cuối cùng,vào năm 1947,một cuộc khủng hoảng nhiên liệu khác thường đã xảy ra ở Nhật Bnar thời hậu chiến.
Điều này dẫn đến mặt trái của vấn đề , đó là khi một người có được việc làm rồi, anh ta lại sợ mất việc. Người chủ cửa hàng rất đỗi kinh ngạc Sau đó, lương của ông được tăng lên 800 bath rồi 1000 bath( 26 đo la ) một tháng. “Một trong những điểm kì lạ nhất nằm ở chỗ phải có bi kịch, thất bại hay một nỗi bất hạnh nào đó để cho chúng ta nhận ra sức mạnh của một thái độ tinh thần tích cực”.
Tại sao tôi lại vẽ ra một viễn cảnh ảm đạm như thế? Sự thật là những điều trên đã sảy ra một cách tự nhiên trong xã hội như thể đó là phần thưởng cho người chiên thắng và là hình phạt cho kẻ thua cuộc. Không phải những thanh niên này không thể đương đầu với thất vại mà vì thương tổn do thất bại gây nên quá nặng nề; thêm vào đó, xã hội đã rút hết “những tấm ván” ngay bên dưới họ, khiến họ không cò sự chọn lựa nào khác ngoài việc chấp nhận “chìm xuồng”! Trí nhớ cảu ông thật đáng khâm phục ;ông là 1 trong những nhà hùng biệ tài ba nhất của người Tamil Nadu.
Ông đã khởi nghiệp bằng việc giúp điều hành cửa hàng nhỏ của gia đình. 6 tháng, rồi 9 tháng trôi qua, tôi vẫn chưa có việc làm. Cha tôi sẽ giết tôi mất! Tuy nhiên, cũng còn một điều an ủi là lớp học được bố trí ban ngày.