Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì.
Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa. Phải có mối quan hệ. Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang).
Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Một kiểu hăm doạ của trẻ con.
Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Đã đi một số cây số. Chắc mẹ không đi được một mình.
Cả món tinh thần cũng thế. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.
Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.
Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ.
Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Vậy mà tôi đang viết.
Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ.
Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ.