Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Anh dạy em, biết, quay ngay. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.
Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ.
À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình.
Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Ông hãy trả lời có hay không.
Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa.
Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật. Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó.
Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Em bảo thế thì con phải gọi điện về.
Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn. Nhưng mà chắc là ra được thôi.
Bởi bạn là người sòng phẳng. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại…
Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia.