Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố. Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình.
Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Và thế là đời sống lãng phí. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ.
Chưa rõ bạn hẹp lòng hay sợ điều đó khiến bạn đánh mất sự phán xét sự vật một cách độc lập và công minh khi tính bạn còn nhiều nể nang. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng…
Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.
Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư.
Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn.
Nhưng mà tôi ươm mầm. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội.
Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.
chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng.
Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết. Vứt béng cái chuyện này đi. Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách.