Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Thôi thì tôi im lặng. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn.
Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu?
Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.
Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận.
Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa
Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.
Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu. Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng.
Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người. Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng.
Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.
Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.